CHIA NỬA VẦNG TRĂNG---Truyên của Ngọc Hương

CHIA NỬA VẦNG TRĂNG---Truyên của Ngọc Hương
DONGHUONGQUANGTRI.COM »
13/04/2020 | 14:32

CHIA NỬA VẦNG TRĂNG ---Ngọc Hương

Gió từ hàng dừa dưới bến chợt thốc mạnh vào mái hiên làm bát nhang trên bàn thờ ông Tư đỏ rực, đang lập cập cột tấm màn vải che cửa buồng bị gió thổi thốc, bà Tư nghe tiếng mưa rào rạt đổ trên mái nhà, trên mấy tàu dừa đang oằn oặt trước gió. "Cha! dông lớn quá, hèn gì mấy bữa nay thấy rêm mình rêm mẩy. Mưa lớn vầy chắc tối nay "cóc hội” ? Chịu khó xách đèn đi rọi thế nào cũng có nồi cháo cóc nấu đậu xanh ?”

Đang miên man suy nghĩ chợt nghe có tiếng bì bõm lội nước, bà khum tay nhướng mắt nhìn ra… À ! thằng Hò chớ ai.

Cuộn nhanh cái áo pông sô đã bạc màu vắt lên chiếc sào tre, Hò đưa cao xâu cá Má! Nước nổi tràn bờ, con xiên được mấy con cá…

-Chèn ơi ! Mớ rau bây đưa hôm qua còn trỏng chưa ăn kìa. Sao hổng để bển đi ?

Bà Tư miệng nói, chân bước theo Hò xuống chái bếp lấy dao .

-Có một mình làm biếng nấu quá má ơi.

-Coi nó đó, vậy mà biểu qua đây ăn với tui nó cứ lẫn như chạch vậy hè.

-Thì…bữa nay con qua " ăn chực” má nè

-Dữ ác hôn, bữa nay mới nghe cóc mở miệng, hèn gì mưa thúi đất luôn.

Nhìn Hò lui cui làm cá, bà chợt thấy khoé mắt cay cay… " Tội nghiệp ! Ngoài bốn mươi rồi mà nhà không tiếng đàn bà, con trẻ. Ra vô thui thủi một mình. Mà nó với con Út cũng lạ ! Khổng biết trong bụng tụi nó nghĩ cái gì ? Tới bây giờ vẫn không nhìn mặt nhau, Phải chi thằng Tươi còn sống, giờ này bà đã có cháu bồng rồi!!”.

Hò vừa bưng mâm cơm đặt lên cái chõng tre thì Út vô tới.

Bà Tư nhìn tô bánh canh trầm trồ.

-Thơm quá . Bánh canh mặn là món ruột của thằng Tươi đa...

Bà nín ngang. Bà sực nhớ không nên nhắc đến con trai. Giờ đây, Tươi là bức tường vô hình chắn ngang họ. Bà biết vậy nên luôn tránh nhắc tới con mỗi khi có mặt hai người. Chỉ tại tô bánh canh? Nó làm bà nhớ tới thằng con trai duy nhất đã hy sinh.

Út ngó mông ra sân, mâm cơm lạnh ngắt. Bà Tư giả lả

- Út, ngồi, ngồi xuống cầm đũa đi con.

Nhưng Út không ngồi, cô nhìn Hò xa vắng.

- Dạ thôi ! Con vừa ăn cơm rồi. Thưa má con về.

Mưa lại ào tới, Út hối hả đến bên cái lu mái dầm lấy nón lá, vừa cột lại quai cô vừa tất tả đi như chạy trong tiếng bà Tư réo lại lấy cái áo mưa.

-Nó làm sao vậy kìa ? Bà quay sang nhìn Hò - Tụi bây có chuyện gì sao ?

Mặc cho mưa quất vào mặt rát buốt, mặc cho đất dưới chân trơn tuột suýt làm cô" chụp ếch” mấy lần. Buồn. Tâm tư Út trĩu nặng nỗi buồn giăng mắc, mịt mờ…

Út thấy mình tám, chín tuổi ôm cây chuối tập lội quẫy đục con rạch có tiếng với những cây bần kiên gan giữ đất, kè kè bên cạnh lúc nào cũng có hai thằng con trai , tuổi tuy có nhỉnh hơn một chút nhưng Út cứ luôn miệng" Mày tao”ra vẻ đàn chị. Hò vốn ít nói nên cứ lặng im tuy có vùng vằng nhưng còn Tươi thì dứt khoát, nói đứa nào muốn làm lớn thì cứ lội đua, ai thua phải phục tùng. Báo hại bữa đó cả hai thằng con trai không kịp" Lấy mo bó đít” do Út bị chuột rút chìm nghĩm, may mà có người đi đặt lờ trông thấy.

Tía Út dõng dạc

- Từ nay không được xuống sông. Con gái con đứa gì mà tối ngày cứ túm tụm với mấy thằng con trai. Cấm dứt.

Bữa đó, có hai đứa no đòn, đứa còn lại do có công kêu cứu nên không sao tuy mặt xanh lét như đít nhái. Nhát.

Gió tạt ngang làm Út rùng mình, ớn lạnh, mưa từ từ ngớt hạt rồi tạnh hẵn. Có tiếng người lao xao, những gương mặt thưở nhỏ vụt tan biến trên dòng nước đục ngầu phù sa. Út lại thấy mắt cay cay…

* * *

Nhà Hò ở trong ngọn, có vườn cây lâu năm. Thi thoảng bạn bè ở đơn vị cũ tìm tới, ái ngại

-Định treo giá cho đàn bà con gái tức chơi hay sao chớ ?

-Ậy ! Lo gì, chừng nào tới nó tới mà.

-Lỡ nửa đêm trúng gió ai biết mà tới ? Hò cười cười

- Chừng nào trúng hẵng hay.

Chiến tranh biên giới kết thúc, mọi người trở về, đem theo những vết thương, những câu chuyện chiến trường. Có người nói Hò và Tươi đều có " tình ý” với Út. Cả hai cùng nhập ngũ một lượt, được biên chế về chung đơn vị, ở cùng tiểu đội, nhưng trở lại quê nhà chỉ có mình Hò, Tươi đã anh dũng hy sinh trong một lần tiến công đánh chiếm đồi A1. Giỗ đầu của Tươi, Út nghe giọng Hò nghẹn ngào khi thắp nhang cho bạn.

-Tao không muốn vậy ! Đừng trách tao nghe !

Lời thì thầm nghe như muối xát vào trái tim khô héo của Út. Vậy là người ta nói đúng. Hò không cứu bạn chỉ vì Tươi cũng thương Út. Đúng là nhẫn tâm. Trước nay nghe mọi người bóng gió chuyện này, bụng bảo dạ, đừng tin. Nhưng giờ thì…

Út chạy ào ra gốc bần năm xưa mà bụng dạ rối bời. Tên ba đứa "Tươi-Út-Hò”khắc trên thân cây ngày nào giờ đã cao chót vót, vị chua ái của bần xanh, vị cay xè của muối ớt vẫn còn trên đầu lưỡi vậy mà tại sao ? Tại sao chứ ? Út gục đầu vào thân cây, vai run lên bần bật. "Tươi ơi”

Nhớ trước ngày cả hai lên đường tòng quân, bộ ba hẹn nhau hội ngộ dưới gốc bần già, Út ngồi giã muối ớt dưới gốc, Tươi thoăn thoắt leo lên hái bần còn Hò cứ lẩn quẩn lí nhí bên Út.

-Tui đi kỳ này, hổng biết bao giờ gặp lại…

-Thì hết chiến tranh rồi về.

-Chỉ sợ tên bay đạn lạc…

-Đừng nói gở, hổng hên.

-Nói cứ như chị Hai tui

-Thì tui làm chị Ba

-Hông ! Tui hổng muốn …Út…làm chị Ba…tui muốn… chờ tui về…

-Ê ! Nói bậy hả ?

Lối xóm kháo nhau, hai thằng đó khổ với con Út cho mà coi. Ai cũng đoán Út sẽ chọn Tươi vì Tươi mạnh mẽ hơn. Nhưng chiến tranh mà ! đâu ai nói trước được điều gì ?

Nhận giấy báo tử của con, bà Tư chết điếng. Mắt đứng tròng, tim ngừng đập. Không giọt nước mắt nào trào ra từ đôi mắt mõi mòn, không tiếng uất nghẹn nào bật ra từ đôi môi khô héo, chờ đợi. Ruột bà như có ai đang cầm dao cắt. Chồng hy sinh không tìm thấy xác, giờ đến đứa con trai duy nhất cũng bỏ bà mà đi. Bà ngã gục như cây chuối bị phạt ngang thân. Cái bóng, bà trở thành cái bóng lầm lũi ngay chính trong căn nhà đơn lạnh của mình…Cách vài hôm Út lại ghé qua, thấy nó, nước mắt bà lại chảy. Bà nhớ con trai, bà lại càng thương Út. Phải chi nó là con dâu bà thì hay biết mấy? Rồi lại nghĩ, lại thấy không nở. Nếu thằng Tươi mà cưới nó, giờ nó goá bụa bà biết làm sao !!?

* * * * *

Đơn vị Tươi tìm về xây tặng bà căn nhà tình đồng đội. Sau lễ bàn giao, một anh cán bộ trạc tuổi con bà trịnh trọng.

-Dạ thưa má ! Con có tấm hình chụp chung với anh Tươi, xin gửi lại má làm kỷ niệm

Trong hình là những nụ cười trai trẻ : Hò, Tươi, anh cán bộ và vài người nữa cùng tiểu đội.

Bà Tư run rẩy cầm tấm ảnh ép chặt vào ngực, nước mắt cứ nhòe ra. Anh cán bộ lại hỏi.

-Anh Hò bây giờ sống sao hả má ?

-Nó giỏi lắm con à. Chăn nuôi, trồng tỉa đủ thứ hết, nó lại mày mò lên tận thành phố theo học lớp kỹ thuật nông nghiệp rồi về truyền đạt lại cho bà con, vì vậy nên đời sống bà con nông dân mình lóng rày khấm khá lắm. Nói đâu xa, năm rồi, tiền bán bò nó ủng hộ địa phương xây được hai phòng học cho tụi nhỏ, mới đây lại ủng hộ xây cây cầu bắc qua sông. Tội nghiệp, cứ lo cho người khác còn mình thì tới giờ vẫn trùi trụi một thân một mình.

Giọng anh cán bộ chùng xuống.

-Ảnh là vậy đó má, trận đánh đồi A1 ảnh bị thương nặng, máu tuôn như xối, vậy mà cứ lết đi tìm anh Tươi. Lúc cõng ảnh ra, ảnh cứ ghì lại không chịu và luôn miệng " Còn thằng Tươi ở trỏng”. Nhưng thật ra anh Tươi đã hy sinh rồi…

Cái ấm tuột khỏi tay Út. Cô cuống lên, tim thắt lại. Biết làm sao bây giờ ? Bấy nhiêu năm em hiểu sai về anh, nghĩ oan cho anh. Phải tìm gặp anh ngay để nói lời xin lỗi, dẫu có muộn màng…

Mưa lại ầm ập kéo đến, mặc kệ, Út luống cuống chạy dọc mé sông trơn tuột. Chỗ gốc gừa có gì mà ồn ào vậy ? Người ta đang quần tìm cái gì dưới sông ? Út ào tới, vẹt mọi người chen vô. Ông Sáu Hầu đang hô hấp nhân tạo cho một đứa nhỏ da tái nhợt, mắt nhắm nghiền. Lăng xăng bên cạnh có người đàn bà vẻ mặt thất thần, áo quần ướt sũng, tóc tai bê bết đang chạy tới chạy lui ra sức gào dù cổ họng đã khản đặc

-Hú ba hồn bảy vía thằng Sum ở đâu thì về đây con ơi…Lạy trời, lạy đất cho người ta mò được chú Hò, cho chú còn sống. Hú…

Út cứng đờ người, không kịp suy nghĩ, cô lao nhanh xuống dòng nước đang cuồn cuộn chảy. Nước rong lại bồi thêm mưa đổ nên con rạch không còn hiền hoà nữa. Hò lội yếu, lại hay bị vọp bẻ, nhưng anh đã quên mất điều đó khi lao xuống cứu chiếc ghe hàng bị lật giữa dòng… Anh ở đâu? Bây giờ anh đang ở đâu ? Út cuống cuồng lặn hụp, cuống cuồng tìm kiếm. Ở đâu đó trong con rạch này là Hò của cô, tình yêu của cô, hạnh phúc của cô, dẫu rất muộn màng, dẫu nhiều cay đắng. Anh không hẹp hòi, nhẫn tâm như cô nghĩ. Anh luôn coi người khác quan trọng hơn bản thân mình. Bây giờ anh ở đâu ? Anh ở đâu ? Hò ơi…

Trên bờ, nhiều tiếng người la thất thanh khi thấy Út chìm dần…chìm dần…nhưng rồi tiếng vỗ tay, tiếng hoan hô vang dậy khi thấy Hò không biết từ đâu đang lao nhanh về phía Út..Út tức tưởi…hai cánh tay mềm mại của cô quấn chặt lấy anh trên dòng nước cứ rộng ra, rộng ra mãi…

NTNH



Lên đầu trang   Trở lại  
 
Bài viết của bạn đọc, những người yêu quý quê hương Quảng Trị
ĐÔNG PRAY-MỘT THẮNG CẢNH Ở QUẢNG TRỊ - 28/10/2016
CÓ MỘT CHỢ PHIÊN NHƯ THẾ - 28/10/2016
BỎ BIÊN CHẾ ĐỂ GIẢM GÁNH NẶNG 11 TRIỆU NGƯỜI ĂN LƯƠNG NHÀ NƯỚC - 28/10/2016
XUÂN SANG RỘN RẢ HỘI LÀNG- Chu Mạnh Cường - 25/01/2017
LỄ HỘI PHÁ TRẰM - 14/04/2017
GIẤC MƠ PHỐ THỊ GIỮA TRÙNG DƯƠNG- Lê Đức Dục - 24/06/2019
“RỒI MÙA TOÓC RẠ RƠM KHÔ…” Tùy bút của LÊ ĐỨC DỤC - 19/03/2017
MÔN VẬT ĐẦU XUÂN Ở HẢI LĂNG QUẢNG TRỊ--Hồ Thanh Thoan - 19/03/2017
CAM LỘ – VÙNG ĐẤT NGỌT NGÀO-- Nguyễn Liễn - 15/04/2017
Hồ tiêu bị dịch bệnh chết hàng loạt, nông dân gặp khó - 23/04/2017
NĂM CON CHÓ, NÓI VỀ CHÓ - 24/02/2018
NGỤ NGÔN CỦA MẮM - 24/02/2018
NGỌN HẢI ĐĂNG MŨI LAY - 28/11/2018
GHI Ở LÀNG CHÀI VỊNH MỐC - 03/07/2019
NĂM KHỈ NÓI CHUYỆN KHỈ - 02/07/2019
TA NHỚ XỨ CÙA MÂY TRẮNG LẮM…” Lê Đức Dục - 17/07/2019
BÀI THƠ CHO SỨC KHỎE- Sưu tầm - 17/07/2019
HANG ĐỘNG BRAY QUẢNG TRỊ - 22/07/2019
VINH MOC TUNEL - 21/10/2019
NGƯỜI BÁN CÁ DƯỚI ĐÁY BIỂN - 30/10/2019
CHẾ LAN VIÊN, NƠI "ĐẤT HÓA TÂM HỒN"---Nguyễn Hoàn - 15/01/2020
NĂM CHUỘT NÓI VỀ THỊT CHUỘT - 21/02/2020
NHỮNG CHUYỆN VUI CỦA NĂM CON CHUỘT--Sưu tầm - 28/03/2020
CHIA NỬA VẦNG TRĂNG---Truyên của Ngọc Hương - 13/04/2020
NHỮNG CHUYỆN LẠ Ở QUẢNG TRỊ-SƯU TẦM - 30/04/2020
NHỮNG NĂM TÝ VẺ VANG TRONG LỊCH SỬ - 10/05/2020
 
Tìm kiếm
Tin bài mới nhất
Liên kết website