THƠ NGUYỄN VĂN DÙNG

THƠ NGUYỄN VĂN DÙNG
DONGHUONGQUANGTRI.COM »
25/02/2021 | 11:15

Nguyễn Văn Dùng sinh tại Quảng Trị, anh là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị. Nguyễn Văn Dùng làm thơ từ lâu.Thơ của anh ca ngợi tình yêu con người, quê hương và đất nước mà bạn đọc nhiều nơi đã biết đến. Nhịp HIỀN LƯƠNG năm 2021 xin giới thiệu chùm thơ mới của anh.

CHUYỆN TÌNH MÙA COVID--Thơ Nguyễn Văn Dùng


Đêm ngày bám trụ biên cương

dựng thêm lán trại

chốt đường dọc ngang

lính Biên phòng luôn sẵn sàng

không để Cô –vít

lây lan bản mình

Ngày đêm tận tụy nhiệt tình

cách ly người bệnh

giữ gìn môi sinh

chăm lo chữa trị bệnh nhân

Lương y –Từ mẫu

chân thành từ tâm

Anh cơm vắt

ngủ lán hầm

sợ chi

nắng gió, mưa dầm, sương sa

Em mỳ tôm

sống xa nhà

không son phấn

thèm lời ca tiếng cười

Anh và em hai phương trời

vượt bao gian khó

ở nơi tuyến đầu

nghĩa tình năm tháng đậm sâu

yêu xa

điện thoại hai đầu nhớ thương…

Mình yêu đất nước quê hương

chuyện tình như thế

ngát hương dâng đời

ngày mai đại dịch tan rồi

nụ hôn nồng thắm

tặng người anh thương…!

                                                NVD

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG ƠI!---Thơ Nguyễn Văn Dùng


Nắng như đốt như thiêu

sao còn mưa dữ dội?

như biển trào thác xối

sầm sập mấy tuần liền

Quảng Trị đến Thừa Thiên

rồi Quảng Bình, Hà Tĩnh

mưa triền miên giăng kín

mây đen phủ đầy trời

Bao ngôi nhà cuốn trôi

ruộng vườn mênh mông nước

khắp miền xuôi miền ngược

nước bủa vây bốn bề

Nước xói lỡ bờ đê

bao con đường nước ngập

bệnh viện và trường học

chợ, bến xe nước tràn

Đau xót tận tâm can

bao người thân, đồng đội

núi sập và lũ lội

cướp đi bao mạng người

Miền Trung yêu thương ơi!

kiên cường và bền chí

lòng dân là chiến lũy

chiến thắng mọi giặc thù

Miền Trung cuối mùa Thu

đau xót lòng ta đó

thương miền Trung gian khó

yêu miền Trung trĩu hồn…!

                                NVD


XUÂN NÀY VỚI ĐẢNG


Chín thập kỷ đi qua

chín mươi mùa xuân có Đảng

tia nắng đầu tiên chiếu rạng

xé màn đêm

ánh chớp ngang trời

Từ lầm than lớn dậy làm người

phá xiềng gông, tù đày bạo ngược

cả dân tộc đứng lên

quét sạch quân xâm lược

đất nước tự do độc lập hòa bình

Đảng là đạo đức,

Đảng là văn minh

là trí tuệ, tình thương, lẽ phải

Đảng gieo trồng bao mùa gặt hái

mùa xuân này nảy nở sinh sôi

Chín mươi năm cách mạng rèn tôi

chiến đấu hy sinh vì ta và nhân loại

đất nước trường tồn nở đầy hoa trái

đổi mới đi lên

vị thế đàng hoàng

Tự hào thay có Đảng vinh quang

Bác Hồ kính yêu muôn năm sống mãi

vượt thác ghềnh vững vàng tay lái

mùa xuân mở đầu thập niên mới

hành trang sẵn sàng hạnh phúc đã cầm tay…!

NVD

CÓ MỘT MIỀN XA THẲM---Thơ Nguyễn Văn Dùng


Có một miền xa thẳm

tiếng gió hú miên man

tiếng Từ quy gọi bạn

xôn xao giữa đại ngàn

Có một miền xa thẳm

người ơi, đừng quên nhau

hôm nay đến mai sau

thủy chung và tình nghĩa

Có một miền xa thẳm

gặp nhau ở cõi thiêng

đồng đội từ trăm miền

yêu thương nhau mãi mãi

Có một miền xa thẳm

hành quân mãi đến giờ

thao thiết mấy vần thơ

triệu năm sau vẫn thế

Có một miền xa thẳm

Quảng Trị mình yêu thương

đồng đội từ bốn phương

về giữa miền xa thẳm…

             NVD

NGUYỆN CẦU---Thơ Nguyễn Văn Dùng


Miền ký ức ở lại phía sau

chân trời mới em nói cười lơi lả

anh chơi vơi giữa miền đất lạ

nhớ quá chừng một nửa đã rời xa

Thương cho ngày không trẻ chưa già

xuân sắc dậy bao lần gõ cửa

giằng xé tâm can nửa đi nữa ở

có vết đau xát muối tận đáy lòng

Em đi rồi hồn thơ anh thả rong

không thiết cả cuộc chơi bầu bạn

không biết ngày đã chiều hay sáng

rượu cạn khô tâm sự ngập tràn

Ở nơi em nắng có nồng nàn

hương có tỏa mỗi bình minh chim hót

người ấy rót vào em lời mật ngọt

cho em say như thể duyên đầu

Miền ký ức ở lại phía sau

em cứu rỗi giải mây hồng xa ngái

anh cưu mang nửa nỗi niềm quan tái

và nguyện cầu một nửa có trong nhau…!

                                            NVD

THÁNG MƯỜI EM TRAO---Thơ Nguyễn Văn Dùng


Em trao

tôi nhận tháng Mười

ngón tay ngà ngọc

nhận lời môi thơm

nhận yêu thương lẫn giận hờn

nhận bao nhiêu thứ

nhận luôn nỗi niềm

*

Em trao

tôi nhận nét duyên

con mắt biết nói

dáng tiên ngời ngời

nụ cười tỏa nắng trong tôi

làn tóc mây rủ

xuống đôi vai trần

*

Em trao

mấy mùa tình nhân

nồng nàn êm dịu

ngọt lành đắm say

em trao ngày tháng trong tay

Tháng Mười tôi nhận

đời này nợ em…!

                            NVD

DÁNG XUÂN---Thơ Nguyễn Văn Dùng


Dáng xuân lấp lánh bên trời

dáng em ngời ngợi ở nơi tôi tìm

xuân thì mới, em thì xinh

hẹn hò ở phía ân tình yêu thương

Gió qua biết mấy con đường

nắng lên nồng đượm ở phương em về

gót son in dấu bờ đê

làn tóc em thoảng hương quê cuối miền

Em là mùa xuân đầu tiên

xuân là em của nhớ quên một thời

xuân xanh là hương đất trời

em là hương của riêng tôi ngóng chờ

Mùa xuân là của ước mơ

và em là cả bài thơ tình đời

dáng xuân thanh thản rạng ngời

hương em lan tỏa trong tôi rở ràng…!

                          NVD

ĐỢI VẦNG TRĂNG---Thơ Nguyễn Văn Dùng


Đợi vầng trăng đầu tháng

uốn công như lưỡi liềm

gọi làn mây hồng lên

gió đang thì ngày mới

Vầng trăng non nông nổi

Nhiều khi mây vô tình

gió úp mặt lặng thinh

để hồn trăng thổn thức

Tuổi hồng căng lòng ngực

mây mỏng làm sao đây

gió đang buổi thơ ngây

đợi vầng trăng giữa tháng

Vằng vặc tràn ánh sáng

trăng mười sáu tròn đầy

gió thẹn thùng vén mây

cầm lòng chờ ngày đến

Hoàng hôn còn lưu luyến

mong màn đêm kéo về

gió bần thần đê mê

mơn man làn mây mỏng

Trời cao xa lồng lộng

trăng lơ lửng cuối trời

gió bỗng ngừng dạo chơi

mây ngang trời bãng lãng

Đợi vầng trăng đầu tháng

đợi vầng trăng xuân thì…

                            NVD

GIÓ PHIÊU BỒNG---Thơ Nguyễn Văn Dùng


Ngọn gió thời thanh xuân

khinh trời cao bể rộng

lướt qua đầu ngọn sóng

giỡn đùa triền núi cao

Đòi hái cả chòm sao

tặng người thương thuở ấy

lặn bể sâu tận đáy

tặng người tình ngọc trai

Tháng ngày rong ruổi hoài

có khi làm bão tố

đôi lần ngồi hoài cổ

và nhiều đêm lặng buồn

Gió bao lần lệ tuôn

xối nát nhàu lòng đất

chẳng phiền lòng được mất

gió phiêu du quên lời

Bây giờ gió chẳng cười

chẳng buồn và chẳng khóc

lặng thinh như bụt mọc

lẽ loi bên vườn nhà

Có phải gió xót xa

tiếc một thời rất trẻ

thương tháng ngày thơ bé

còn đâu gió phiêu bồng…!

                                  NVD

HOA HẬU RIÊNG ANH---Thơ Nguyễn Văn Dùng


Người ta hoa hậu quốc gia

hoa hậu quốc tế

tiếng xa, tiếng gần

em là hoa hậu riêng anh

tháng ngày vất vả

tảo tần siêng năng…

Gương mặt sáng tựa trăng rằm

tóc dài môi thắm

cái cằm xinh xinh

hội xuân em hát sân đình

bao nhiêu con mắt

liếc nhìn ngây say

Việc phường việc phố hăng say

việc trường việc lớp

đêm ngày chăm lo

việc nhà từ nhỏ đến to

một mình quán xuyến

tròn vo chẳng nề

Sống thị thành giữ nét quê

làng trên xóm dưới

chẳng hề quên ai

tiếng chào đon đả xóm ngoài

mà nghe ngọt lịm

như bài dân ca

Hoa hậu quốc tế quốc gia

không bằng hoa hậu

chung nhà với anh…!

                                NVD



Lên đầu trang   Trở lại  
 
Thơ & Truyện
ĐƯỢC MÙA-THƠ ĐÀO TRƯỜNG SAN - 05/04/2021
THƠ LÊ LUYNH - 29/03/2021
THƠ NGUYỄN VĂN CHỨC - 29/03/2021
CÁT-Thơ Nguyễn Thúy Sâm - 29/03/2021
CẢ PHÊ VÕNG--Thơ Đào Trướng San - 29/03/2021
MÓ CUA,BẮT ỐC--Thơ Đào Trường San - 27/03/2021
MÙA HOA CÀ PHÊ-Thơ Đào Trường San - 26/03/2021
NỖI NHỚ TÌM VỀ--Thơ Đào Trường San - 22/03/2021
TĨNH LẶNG- THƠ ĐÀO TRƯỜNG SAN - 21/03/2021
TRUYỆN VUI NĂM CON TRÂU - 28/02/2021
THƠ NGUYỄN VĂN DÙNG - 25/02/2021
THƠ LÊ NGUYÊN HỒNG 2021 - 25/02/2021
THƠ LÊ NGUYÊN HỒNG - 25/02/2021
NHỚ QUAN HỌ--Thơ Đào Trường San - 18/02/2021
VỚI MỒNG HAI TẾT---Thơ Đào Trường San - 16/02/2021
CHÀO MỒNG BA TẾT--Thơ Đào Trường San - 15/02/2021
CHA TÔI-Thơ Đào Trường San - 06/02/2021
NHÌN LẠI- Thơ Đào Trường San - 23/01/2021
THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG - 31/10/2020
LŨ GHÉ QUÊ ƠI--Thơ Đào Trường San - 14/10/2020
MÃI MIẾT TÌM CON--Thơ Đào Trường San - 20/04/2020
ĐỨNG YÊN NHÉ---Thơ Đào Trường San - 14/04/2020
HẸN LẠI SAU MÙA COVID--Thơ Đào Trường San - 12/04/2020
MÙA XUÂN Ở LẠI-Thơ Nguyễn Văn Dùng - 02/04/2020
MƯA XUÂN NGÀY ẤY MẸ TÔI –Thơ Lê Luynh - 28/03/2020
KỶ NIỆM TUỔI THƠ-Thơ Nguyễn Hữu Thắng - 18/03/2020
CON VỀ--Thơ Nguyễn Văn Chức - 14/03/2020
NÔ LỆ CÀ PHÊ-Thơ Đào Trường San - 15/01/2020
HOÀN LƯỢNG-Truyện ngắn của Nguyên Hồng - 29/09/2019
LỜI NGUYỀN-Truyện ngắn: Trần Hoái Thắm - 22/08/2019
NỖI NHỚ- Thơ Đào Trường San - 31/07/2019
QUẢNG TRỊ TƯƠI VUI---Thơ ĐÀO TRƯỜNG SAN - 07/07/2019
GÁC SÚNG- Truyện ngắn:Đào Trường San - 24/06/2019
LẠ CHƯA ĐONG ĐẦY- Thơ Trần Hoài Thắm - 14/06/2019
HẠNH PHÚC VÀ CHIA SẺ - 03/06/2019
CHIỀU THẠCH HÃN- Thơ Nguyễn Văn Chức - 02/03/2019
CUỐI NĂM- Thơ Nguyễn Văn Chức - 26/02/2019
NGƯỜI VỀ- Thơ Văn Chức - 08/02/2019
TIẾNG RAO- Truyện ngắn :VĂN XƯƠNG - 08/02/2019
TÌM VỀ-Thơ Đào Trường San - 08/02/2019
YÊU MÃI GIO LINH---Thơ Tuyết mai - 18/09/2018
CHÁO BỘT- Thơ Đào Trường San - 22/08/2018
CHÙM THƠ CỦA NHÀ THƠ LÊ NGỌC PHÁI - 20/08/2018
CHÙM THƠ CỦA LÊ NGỌC PHÁI - 05/08/2018
HOÀNG HÔN- Thơ Đào Trường San - 05/08/2018
CUỘC CHIẾN CÒN LẠI-Truyên ngắn Đào Trường San - 03/08/2018
HOA GẠO ĐỎ BÊN SÔNG-Truyên của Văn Xương - 03/08/2018
CHIỀU THẠCH HÃN- Thơ Nguyễn Văn Chức - 04/05/2018
ĐÊM Ở BIỂN - 22/03/2018
CẢM ƠN MIỀN TRUNG- Thơ Đào Trường San - 19/09/2017
Trang 1/2: 1, 2  Sau
 
Tìm kiếm
Tin bài mới nhất
Liên kết website