GÁC SÚNG- Truyện ngắn:Đào Trường San

GÁC SÚNG- Truyện ngắn:Đào Trường San
DONGHUONGQUANGTRI.COM »
24/06/2019 | 07:41

GÁC SÚNG- Truyện ngắn: Đào trường San


Hùng là con trai của một già làng. Anh có dáng người thấp nhưng rắn chắc. Đầu tóc của Hùng lúc nào cũng bờm xờm, nom rất rừng rú. Từ nhỏ Hùng đã theo cha vào rừng săn bắt. Rừng đối với Hùng quá đỗi thân thương. Hùng thuộc gần hết những loài cây trong rừng. Anh thuộc từng đường đi, lối tắt, nhanh nhẹn như những con nai, con hoẵng.

Hai mươi tuổi, Hùng nổi tiếng là một tay đi săn có hạng. Hễ Hùng vào rừng thì thế nào cũng có chiến lợi phẩm mang về. Khi thì Hùng mang về con chồn, con trút, khi thì con lợn, con hươu, ít lắm cũng mang được về mấy con chim to.

Khẩu súng săn của Hùng lên nước bóng lộn, chứng tỏ chủ nhân của nó đã sử dụng quá lâu. Trên báng súng, Hùng khắc chi chít những vạch ngang. Cứ mỗi lần săn được một con thú lớn là Hùng gạch một vạch. Giờ thì báng súng của Hùng không còn chỗ để gạch nữa. Hùng được mệnh danh là tay"sát thú”.

Ngày nào Hùng không săn được thú là ngày đó ăn không ngon, ngủ không yên. Anh cảm thấy thích thú khi nhìn những con vật bị bắn hạ và lấy làm hãnh diện với chiến tích của mình. Những con thú rừng phát khiếp khi thấy bóng dáng của Hùng lởn vởn ở trong rừng. Hình như hễ đánh hơi thấy Hùng là các con thú báo động cho nhau tìm cách thoát thân. Vậy mà nhiều con thú tinh ranh nhất cũng không thoát khỏi bàn tay"sát thú” của Hùng. Anh xem săn bắn như một nghề chính để kiếm sống và để đam mê. Hùng mê săn bắn như người ghiền hút thuốc lá, không thể bỏ được. Có lần Hùng nói với bạn bè:

-Bỏ vợ thì tao có thể bỏ được chứ không thể bỏ việc đi săn!

Trong nhà của Hùng treo lủng lẳng những chiếc sừng hươu, nai, trâu, bò... đủ kích cỡ, đủ loại. Có những cặp sừng vừa to, vừa đẹp, chẳng nơi nào có. Nghe nói có người dưới xuôi lên trả hàng triệu bạc một cặp sừng mà Hùng vẫn không bán. Duy nhất có lần Hùng tặng cho một người bạn mới quen cặp sừng nai tuyệt đẹp mà theo Hùng là"anh bạn đó tâm đầu, ý hợp”. Tính Hùng là vậy, vật qúy chỉ để chơi, thích thì cho chứ không bán.

Rừng bị con người khai thác cạn kiệt dần. Hồi trước, ra ngõ gặp rừng, còn giờ phải đi thật xa mới kiếm được củi. Rừng bị teo dần. Vào mùa khô, con hươu, con nai, cũng phải đi xa mới tìm được nước uống. Cuộc sống của những người lệ thuộc vào rừng ngày càng khó khăn.

Cả tháng nay Hùng bị ốm, nằm liệt giường. Chẳng biết Hùng bị bệnh gì mà suốt ngày hết sốt lại rét. Hùng khỏe như vâm vậy mà giờ rệu rã như tàu lá chuối khô, da tái xanh, môi nhợt nhạt. Trước đây Hùng chẳng bao giờ sợ nắng, gió. Còn bây giờ Hùng co ro người trong tấm chăn bông như con tằm mới nở. Thỉnh thoảng, run lên bần bật, nhìn thảm hại!

Điều khổ nhất đối với Hùng là không được đi săn. Hễ mở mắt ra, anh nhìn thấy cây súng săn treo bên tường là nhớ rừng muốn phát điên lên. Hùng nằm mơ thấy con nai, con hoẵng, có cả đàn nhím vây quanh như khiêu khích, khinh thường anh. Hùng tức lắm mà không làm gì được. Hùng nằm rên hư hử như trẻ con.

Rồi một ngày nọ, Hùng hết bệnh. Anh tỉnh dậy, lững thững bước ra sân, vươn vai, hít thật sâu không khí trong lành của buổi sớm mai mát mẻ. Trời quang, mây tạnh. Bất giác Hùng ngước nhìn lên, một đàn chim cu ngói đang bay ngang qua trước mắt anh. Đúng là một ngày tốt trời!

Hùng vào nhà lấy khẩu súng săn, dắt theo con chó mực, đi về phía rừng. Trước mặt anh là màu xanh quen thuộc của cây cối, đẹp và nên thơ. Từng chiếc lá đung đưa theo làn gió, xào xạc như tiếng thì thầm của vạn vật. Thỉnh thoảng vọng lại tiếng chim kêu, tiếng vượn hót, nghe rất thích! Hai bên đường những bông hoa dại tươi rói làm vui con mắt.

Con chó mực chạy phía trước dẫn đường. Lâu lâu nó dừng lại, chúi đầu xuống đất, đưa cái mũi ra đánh hơi. Chẳng phát hiện được gì, con chó mực lại cong đuôi, chạy tiếp. Hùng thủng thẳng theo sau con chó mực, vừa đi, vừa ngắm cảnh. Rừng vẫn thế, chẳng khác chút nào! Cây lim già đứng bên lối nhỏ, chờ anh như mọi khi. Theo thói quen, Hùng dừng lại bên gốc cây lim già, kiểm tra các thứ trước khi chính thức vào cuộc săn.

Vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng của những con thú. Hùng nghĩ:" hay là chúng nó đã đánh được hơi người”? Bỗng con chó mực sủa lớn, sủa liên tục, từng tràng một, tức là đã gặp được thú to. Hùng chạy rất nhanh về phía có tiếng chó sủa. Anh đi giống như một con mèo, nhanh nhưng không gây ra tiếng động. Anh dừng lại bên một cây to, nép mình, đưa mắt ra quan sát. Phía trước con chó mực là hai con khỉ to tướng đang âu yếm nhau. Bên cạnh chúng là một đống quả chín vừa hái được. Con chó mực chồm lên sủa. Hai con khỉ nhe hai hàm răng ra thách đố. Con chó mực thất thế, lùi lại, sủa rống lên. Hai con khỉ quan sát xung quanh, không thấy có gì lạ. Chúng chẳng có lý do gì để sợ, tiếp tục quấn quít lấy nhau mặc cho con chó mực sủa ầm ĩ.

Hùng đưa súng lên. Anh ngắm thật kỹ con khỉ phía bên trái. Đoàng! Một tiếng nổ khô khốc phát ra. Con khỉ gục xuống. Con khỉ phía bên phải giật mình bỏ chạy, nhưng rồi nó quay lại, chắp hai tay về phiá trước, lạy, kêu lên những tiếng nghe thảm thiết. Hùng chạy lại chỗ con khỉ vừa bị bắn hạ. Con khỉ còn lại hoảng hồn, bỏ chạy theo bản năng.

Hùng mang xác con khỉ cái vừa bị bắn hạ về nhà để lên bó củi, ở phía ngoài gian bếp, lát nữa sẽ nấu cao. Cao khỉ lúc này đang được giá.

Hùng cảm thấy mệt. Anh lấy nước rửa tay chân rồi lên giường định ngả lưng dăm ba phút. Không ngờ gió mát, cộng với sự mệt mỏi cả tháng nay, Hùng ngủ lúc nào không hay. Một cơn mơ bỗng hiện về bất chợt: Con khỉ đực thoát chết, chạy về hốc đá, đó là ngôi nhà của vợ chồng khỉ. Khỉ con đang đói, nằm ngủ, chờ bố mẹ về để cho ăn và bú. Khỉ bố lặng người đứng nhìn khỉ con. Đêm nay con của nó không còn được bú nữa. Hai con mắt của khỉ bố trào ra những giọt lệ. Khỉ con nghe tiếng động lồm cồm ngồi dậy. Nó ôm chầm lấy khỉ bố. Khỉ con nhìn quanh không thấy mẹ đâu. Nó hỏi khỉ bố sao mẹ nó vẫn chưa về. Khi biết mẹ bị người ta bắn chết, khỉ con đau đớn vô cùng. Bất chợt Hùng thấy khỉ con chạy lại túm lấy áo của Hùng thét lớn, đòi trả lại mẹ cho nó. Từ trong rừng, từng đoàn khỉ chạy ra vây lấy Hùng, xúm xít quanh xác con khỉ vừa bị chết. Chúng kêu những tiếng nghe não nùng và rợn tóc gáy. Cả hàng trăm con khỉ như muốn phanh thây, nuốt chửng Hùng… Hoảng quá, Hùng bừng tỉnh dậy. Một giấc mơ khủng khiếp!

Bên ngoài gian bếp, con khỉ cái còn nằm đó, trong khoảng tối lờ mờ, nhìn giống như một đứa trẻ đang nằm ngủ. Hùng đến bên xác con khỉ. Anh lật qua, lật lại. Con khỉ chết thật mà Hùng vẫn tưởng nó còn sống. Có thể cơn mơ làm anh hy vọng nó còn sống để đừng trông thấy con khỉ con kêu gào nữa. Hùng nhìn xung quanh. Chẳng có ai, cũng chẳng có đàn khỉ nào vây quanh anh cả. Hùng khẽ rùng mình nhớ lại cảnh con khỉ đực đứng chắp tay lạy…

Hùng lấy chiếc cuốc, đào một hố sâu ở phía cuối vườn. Anh mang xác con khỉ ra đó chôn. Phía trên Hùng đắp thành hình tròn, giống như một ngôi mộ của con người. Hùng đứng lặng im trong bóng đêm.

Sau khi chôn xác con khỉ xong, đêm đó, Hùng nằm mơ thấy khỉ bố và khỉ con về đứng bên mộ con khỉ cái cho đến khi mặt trời lên.

Kể từ ngày con khỉ mẹ bị giết, chẳng ai thấy Hùng cầm khẩu súng đi săn nữa. Một tay "sát thú” đã gác súng.

ĐT S



Xem thêm,xin mời vào trang Web:thienphuoc.com
Lên đầu trang   Trở lại  
 
Thơ & Truyện
LỜI NGUYỀN-Truyện ngắn: Trần Hoái Thắm - 22/08/2019
NỖI NHỚ- Thơ Đào Trường San - 31/07/2019
QUẢNG TRỊ TƯƠI VUI---Thơ ĐÀO TRƯỜNG SAN - 07/07/2019
GÁC SÚNG- Truyện ngắn:Đào Trường San - 24/06/2019
LẠ CHƯA ĐONG ĐẦY- Thơ Trần Hoài Thắm - 14/06/2019
HẠNH PHÚC VÀ CHIA SẺ - 03/06/2019
CHIỀU THẠCH HÃN- Thơ Nguyễn Văn Chức - 02/03/2019
CUỐI NĂM- Thơ Nguyễn Văn Chức - 26/02/2019
NGƯỜI VỀ- Thơ Văn Chức - 08/02/2019
TIẾNG RAO- Truyện ngắn :VĂN XƯƠNG - 08/02/2019
TÌM VỀ-Thơ Đào Trường San - 08/02/2019
YÊU MÃI GIO LINH---Thơ Tuyết mai - 18/09/2018
CHÁO BỘT- Thơ Đào Trường San - 22/08/2018
CHÙM THƠ CỦA NHÀ THƠ LÊ NGỌC PHÁI - 20/08/2018
CHÙM THƠ CỦA LÊ NGỌC PHÁI - 05/08/2018
HOÀNG HÔN- Thơ Đào Trường San - 05/08/2018
CUỘC CHIẾN CÒN LẠI-Truyên ngắn Đào Trường San - 03/08/2018
HOA GẠO ĐỎ BÊN SÔNG-Truyên của Văn Xương - 03/08/2018
HOÀN LƯỢNG-Truyện ngắn của Nguyên Hồng - 03/08/2018
CHIỀU THẠCH HÃN- Thơ Nguyễn Văn Chức - 04/05/2018
ĐÊM Ở BIỂN - 22/03/2018
CẢM ƠN MIỀN TRUNG- Thơ Đào Trường San - 19/09/2017
HOÀNG HÔN- Thơ Đào Trường San - 28/06/2017
LỤY ĐÒ- Thơ Đào Trường San - 29/05/2017
TÌNH VÀ NGHĨA- Truyện ngắn: Đào Trường San - 23/04/2017
BỤI NGƯỜI- Thơ VĂN CHỨC - 21/04/2017
LỜI NGUYỀN- Truyện nhắc: Trần Hoài Thắm - 11/04/2017
TÂM TÌNH MIỀN ĐẤT ĐỎ-- Thơ Nguyễn Hữu Thắng - 17/03/2017
GÓC QUÊ- Thúy Hà - 25/01/2017
TRƯỚC THỀM XUÂN- Thơ Đào Trường San - 02/01/2017
KHOẢNH KHẮC GIAO MÙA- Thơ Đào Mạnh Long - 04/12/2016
THỈNH CHUÔNG NƠI THÀNH CỔ- Thơ Trần Danh Tú - 09/11/2016
CHỢT THƯƠNG- Thơ Lê Luynh - 08/11/2016
THẦM THÌ NGHĨA TRANG- Thơ Đào Trường San - 07/11/2016
HẢY TRẢ TÔI VỀ- Thơ Nguyễn Văn Chức - 07/11/2016
MÁI NHÀ TRANH- Thơ Trần Hoài Thắm - 07/11/2016
MẸ VÀ QUÊ HƯƠNG- Thơ Đào Trường San - 06/11/2016
QUÊ QUÁN TÔI XƯA- Lê Đức Dục - 25/10/2016
KHẢO CHỔ ĐÊM- Thơ Nguyễn Văn Chức - 25/10/2016
PHẬN MUỐI- Thơ Lê Nguyên Hồng - 25/10/2016
BÊN TƯỢNG ĐÁ RÊU PHONG- Thơ Đào Trường San - 25/10/2016
 
Tìm kiếm
Tin bài mới nhất
Liên kết website