Trong một gia dình, cha và con đều không có bàn tay và bàn chân

Trong một gia dình, cha và con đều không có bàn tay và bàn chân
DONGHUONGQUANGTRI.COM »
13/03/2019 | 01:44

Ở xã Vĩnh Nam (H.Vĩnh Linh, Quảng Trị), dáng hình anh Hoàng Đức Bốn (41 tuổi, trú thôn Nam Hùng) dẫn con đến lớp thoạt trông từ xa không có gì khác lạ. Nhưng khi lại gần, nhiều người đã ứa nước mắt. Bởi trước mắt họ là hai cha con khuyết tật theo một cách nghiệt ngã nhất. Họ đều không có cả bàn tay lẫn bàn chân.

Mặc cảm, chưa hết bậc tiểu học, anh đã dứt bỏ. Khổ cực quen rồi, chàng trai trẻ ấy kinh qua không biết bao nhiêu nghề cực nhọc, làm nông, phụ hồ, thậm chí "thợ đụng”, tức đụng chi làm nấy. Nhưng dù cố gắng đến mấy, năng suất của anh không thể so bì với người bình thường, nên anh biết thân biết phận ráng sức làm nhiều hơn để xứng với đồng thù lao và giữ được việc. Anh cũng chẳng dám mơ đến mái ấm riêng, cho đến một ngày giữa năm 2007 khi làm quen với chị Trương Thị Hoa tại một tiệc cưới của người em họ của anh ở Đà Nẵng. Chị Hoa năm nay 41 tuổi, trước đó rời gia đình ở xã Châu Bình, H.Quỳ Châu (Nghệ An) vào Đà Nẵng làm công nhân, cùng chỗ với người em họ anh Bốn. Nhớ lại chuyện cũ, chị Hoa bảo thoạt đầu cũng chả có ý tứ gì, mãi rồi sau nhiều lần liên lạc qua điện thoại bàn (dù cả hai phải gọi và nghe ké), thấy anh thật thà nên mới ưng chịu. "Dù tôi biết nếu theo anh thì sẽ khổ, và kiếp làm vợ của tôi cũng sẽ khác bao người”, chị nói.

Mặc những lời dị nghị và có thời điểm gia đình chị Hoa phản đối kịch liệt, đám cưới của họ vẫn diễn ra vào năm 2008 với 40 mâm cỗ hẳn hoi. Một năm sau, chị mang bầu. 9 tháng 10 ngày hoài thai là khoảng thời gian họ sống trong phập phồng, mừng lo lẫn lộn. Không ai nói ra nhưng một nỗi lo sợ mơ hồ cứ canh cánh trong lòng họ. Những lần đưa vợ vượt mấy chục cây số vào tận TP.Đông Hà siêu âm, lần nào anh Bốn cũng bối rối hỏi bác sĩ: "Tay chân cháu có can chi không bác?”. "Ba lần họ đều nói không. Nhưng khi đủ tháng đủ ngày, cháu ra đời thì điều trùng lặp tồi tệ nhất đã đến. Cháu… giống tôi!”, giọng anh vẫn còn đẫm nỗi oán trách số phận.

Đứa trẻ ngày đó được đặt tên là Hoàng Đức Sơn.Có lẽ điều hạnh phúc nhất mà vợ chồng anh Bốn cảm nhận được là đứa con vẫn đến trường, có tuổi thơ bình lặng trong vòng tay bảo bọc chung của gia đình, thầy cô, bè bạn... Dù chỉ nặng vỏn vẹn 24 kg và cận đến 5 độ, cậu bé Sơn bây giờ vẫn là thành viên đặc biệt của lớp 4B Trường tiểu học xã Vĩnh Nam

Giờ thì gia đình anh Hoàng Đức Sơn đang có cuộc sống hạnh phúc.
Họ đang đi trên con đường đời bằng  những đôi chân của mình

Nguồn : Lược tin từ bao TN
Xem thêm,xin mời vào trang Web:thienphuoc.com
Lên đầu trang   Trở lại  
 
Gương sáng cộng đồng
Trong một gia dình, cha và con đều không có bàn tay và bàn chân - 13/03/2019
VƯỢT QUA SỐ PHẬN - 29/10/2016
GƯƠNG NIX CỦA QUẢNG TRỊ - 29/10/2016
 
Tìm kiếm
Tin bài mới nhất
Liên kết website